Dạ quỷ vào thời điểm này đã là một con quái vật to lớn với chiều cao ba mét. Lúc này đang từ trên cao bổ tới giống hệt Kim Cang phụ thể, khí lực kinh người. Và mặc dù Thường Khánh ẩn ẩn hiện hiện trong lớp khí màu đen nhưng cũng có thể nhìn ra chân thân của tên này dài ít nhất mười mét, tuy thân rắn không dày bằng cái thùng nước, nhưng cũng dày bằng cái nồi cơm điện, lúc này đang hung mãnh nhảy ra, cũng là uy thế lẫy lừng, cuồng bạo không ai bằng.

Hai luồng sóng khí vô song sắp va vào nhau. Nam Cung Phi Yến nhảy lên không trung. Đầy lo lắng nhìn chằm chằm vào hai người, chờ đợi thời cơ ra tay hỗ trợ. Còn tôi đứng trên mặt đất với Ngọc Huyết Ban Chỉ sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng cục diện hiện tại lại không thể nào hành động, bởi vì thân hình khổng lồ của Thường Khánh hoàn toàn chặn mất Dạ quỷ

Tôi không nhịn được mà giậm giậm chân, không biết bay thực sự khó chịu chết mất, tôi không ngừng chạy trên mặt đất để tìm kiếm một góc độ, nhưng không đợi đến khi tôi tìm được vị trí thích hợp, Dạ quỷ và con rắn khổng lồ đã lao vào nhau.

Ồ không đúng. Bọn họ không có đâm vào nhau, ngay khoảnh khắc cả hai sắp chạm vào nhau thì Nam Cung Phi Yến đột ngột ném ra ngọc Như Ý, một vùng sáng trắng xóa tản ra, bao phủ Thường Khánh vào bên trong, thân hình của Dạ quỷ mau chóng rơi xuống như sao băng, đâm vào ánh sáng trắng vang dội. Ngay lập tức trên người nó tỏa ra từng làn khói xanh, Dạ quỷ khàn giọng gầm lên rồi lại run rẩy từng cơn, thân hình lộn một vòng, chật vật thoát khỏi phạm vi của ánh sáng trắng, bỏ chạy thật xa, trong một lúc không dám lại gần.

Nhưng mặc dù Dạ quỷ đã trốn thoát, uy lực của đòn đánh lại không hề suy giảm. Cho dù Thường Khánh có Nam Cung Phi Yến bảo vệ bằng ngọc Như Ý vẫn bị đánh trúng, cái đầu khổng lồ của hắn ngẩng cao, rống lên một tiếng thật dài, ngửa đầu lên trời phun ra một ngụm máu, sau đó thân thể liền mềm nhũn. Thân rắn dài hơn chục mét yếu ớt gục xuống đất tạo thành một tiếng động vang dội, một đám bụi mù mịt bốc lên từ mặt đất.

Hắn quả nhiên vẫn không thể đánh lại Dạ quỷ, nếu không có Nam Cung Phi Yến hành động kịp thời, toàn bộ sức lực của Dạ quỷ đều dồn vào Thường Khánh, e rằng hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Nghĩ lại cũng phải, xưa kia Dạ quỷ có thể liên tiếp phá vỡ một số cấm pháp của tôi, và tôi cũng gần như cạn kiệt năng lượng. Sau cùng, nếu không phải Giải Trĩ bay ra để giúp đỡ, sợ rằng tôi sẽ không thể sống đến bây giờ. Lúc này Đạ quỷ đang nghỉ ngơi lấy sức, đối đầu với Thường Khánh kiêu căng ngạo mạn, tự nhiên phân biệt cao thấp không nằm ngoài dự đoán.

Quỷ thần này quả là cao cấp hơn yêu quỷ rất nhiều, trong lòng không khỏi tự hỏi, Dạ quỷ rốt cuộc là cái thứ gì? Tại sao ngọc Như Ý của Nam Cung Phi Yến có thể sinh ra sát thương với nó?

Thường Khánh đã rơi xuống đất một cái ầm, tôi vội vã chạy tới, trong làn sương bụi Thường Khánh đã lấy lại hình người, nhưng từ miệng lại hộc máu, ánh mắt vô cùng phẫn nộ, cố gắng đứng dậy, Nam Cung Phi Yến ở bên cạnh không thể ngăn được hắn. Hắn cũng không đếm xỉa mà lau vết máu trên khóe miệng, vươn tay chỉ vào Dạ quỷ đang vỗ cánh bay lượn trên không, căm phẫn quát:

- RỐT CUỘC LAI LỊCH CỦA MÀY LÀ GÌ, MAU KHAI DANH TÍNH, TẠI SAO ĐẾN CHỖ BỌN TAO LÀM LOẠN, NÓI RA THÌ NGƯỜI SẼ CHẾT DỄ COI HƠN.

Tôi cũng cạn lợi, đây chẳng phải nói lời vô nghĩa à? Đã đánh với người ta nửa ngày trời mới nhớ ra mà hỏi sao?

Đương nhiên, Dạ quỷ không thể nói được. Đối với con người và yêu quỷ mà nói, nó là một yêu quái, gần giống với dã thú hơn. Nó có ý thức và lối tư duy của riêng mình, nhưng lại là một sợi gân, cũng không có ngôn ngữ. Tôi luôn cảm thấy hành vi của nó càng giống với... Sơn Tiêu do Y Thăng nuôi dưỡng, nhưng xét về năng lực thì vô cùng lợi hại và đáng sợ.

Nhưng khi nhìn vào ác quỷ bóng đêm, những mô tả về Dạ quỷ trong cuốn ghi chép cấm kỵ chợt hiện lên trong đầu tôi

Dạ quỷ, yêu quái của bóng đêm, bọn chúng vốn là được biến hóa từ sự oán hận của những sinh vật đêm tối, đồng nghĩa với tà ác. Chúng hoàn toàn không phải là sinh vật nhưng lại có những đặc trưng của sinh vật, ấu phôi của Dạ quỷ sẽ tìm kiếm vật chủ của chúng vào đêm trăng tròn. Lấy máu và thịt của vật chủ như là thức ăn, bòn rút cho đến khi chúng trưởng thành mới thôi.

Tôi nhớ rằng trong ghi chép Cấm kỵ thì chỉ có vài câu ngắn gọn ghi về nó, trong bản ghi chú về việc diệt trừ nó thì chỉ vỏn vẹn: Không có.

Nói rõ ra thì có lẽ chưa có một vị tổ tiên nào của Hàn gia từng diệt trừ được Dạ quỷ? Cũng có khả năng là họ chưa từng gặp mặt, hoặc là người diệt quỷ đã thua bại.

Bất kể lý do là gì, điều này giải thích một số thuộc tính của Dạ quỷ: thần bí, hiếm có và mạnh mẽ.

Nam Cung Phi Yến chắn trước mặt Thường Khánh, nhỏ giọng nói:

- Em bình tĩnh một chút, lẽ nào em không thấy đây là một yêu quái, căn bản không thể giao tiếp sao, tiểu Thiên, em đã đối phó với con Dạ quỷ này, em nói xem, chuyện gì đang xảy ra, sao nó có thể đến đây?

- Ừm……

Tôi gãi gãi đầu, chuyện này nên nói thế nào đây, kỳ thật Dạ quỷ có thể đến, đương nhiên là bởi vì răng của nó đã chôn ở chỗ này, nó dựa vào bản năng bẩm sinh mà đến tìm con của nó, hiện giờ…….

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi Thường Khánh:

- Anh bới tung phần mộ của lão quỷ Gia Cát có từng phát hiện được đồ vật gì không?

- Đồ vật…. đồ vật gì? Các người đem hài cốt của lão già đó di dời không còn một manh giáp chỉ còn lại một cái răng….

Thường Khánh tức tối nói, tôi vỗ đùi thốt lên:

- Chính nó, chính là cái răng gieo tai họa đó, thứ đó vốn là trên người tôi, ai dè hôm đó tôi giúp lão quỷ Gia Cát dời mộ mà không cẩn thận làm mất chiếc răng đó, tôi bực dọc mấy ngày trời không biết nó ở đâu, hóa ra đã rơi vào mộ của lão…..

- Đó là loại răng gì vậy? rốt cuộc là có chuyện gì thế?

Nam Cung Phi Yến nghi hoặc hỏi. Tôi đưa tay chỉ về phía Dạ quỷ giữa không trung trả lời:

- Chính là răng của nó, à, không phải, là răng của con nó, ờm, kể ra thì dài lắm, năm đó, là xảy ra chuyện thế này…..

Trong khi Dạ quỷ đang quanh quẩn trong không trung, tôi đã kể sơ lược về việc vô tình giết chết mấy đứa con của Dạ quỷ khi tôi còn nhỏ. Nam Cung Phi Yến nghe kể cũng trợn tròn mắt, Thường Khánh luôn cau mày. Sau khi kể xong tôi bèn hỏi Thường Khánh. Có phải răng của con Dạ quỷ kia đang trên người hắn ta không?

Thường Khánh im lặng không nói gì, thò tay lấy một chiếc răng nanh trên người, tôi đến gần để xem, không sai vào đâu được, chính là cái răng xui xẻo đó.

Chẳng trách Dạ quỷ đối với Thường Khánh lại tàn nhẫn như vậy, thì ra giá trị hận thù đều chuyển sang người hắn, Nam Cung Phi Yến thở phào nhẹ nhõm nói:

- Hóa ra là như thế, nhưng không có gì đáng kể. Nếu đã gặp phải rồi, được thừa dịp trừ khử nó, tránh phiền phức sau này.

Thường Khánh vỗ tay, khịt mũi tiế lời:

- Vốn dĩ chuyện này không liên quan gì đến em, chẳng qua là do nó đã khiêu khích em, phải giết chết nó!

Trông hai người bọn họ có vẻ nóng lòng không chịu nổi, tôi đưa tay ngăn Nam Cung Phi Yến lại và nói:

- Trước hết đừng nóng vội, Dạ quỷ này thật không tầm thường, không dễ đối phó như vậy. Trước tiên, chị nói cho em biết, Ngọc Như Ý này chị vừa dùng rốt cuộc là bảo vật gì thế? Làm sao có thể gây sát thương Dạ quỷ?

Nam Cung Phi Yến khẽ cười:

- Cái này cũng coi như là chó táp phải ruồi thôi, Đồ này của chị vốn là bảo vật của Tam Thanh Sư Tổ mà trong nhà đang thờ phụng, xấp xỉ hàng nghìn năm rồi. Lần này chị mang ra vốn là muốn giữ lại để dùng, ai ngờ hôm nay đúng lúc nó có ích ở đây.

- Tam Thanh Sư Tổ, mấy ngàn năm, nhưng mà Hồ cốc của chị làm sao có thể thờ phụng Tam Thanh Sư Tổ?

- Ha ha, từ rất lâu về trước, sống trong Hồ cốc hoàn toàn không phải Thiên Hồ tộc, việc trong đó thì không cần nói nhiều, bởi vì……

Nam Cung Phi Yến còn chưa nói xong thì, ác ma bóng đêm trên không đột ngột không kìm được nữa, nóng nảy rống lên, mãnh liệt xông đến một lần nữa. Tôi luôn nhìn chằm chằm vào chuyển động của Dạ quỷ, gào to:

- CẨN THẬN, NÓ LẠI ĐẾN RỒI!

Thường Khánh đột nhiên ngẩng đầu, dậm chân chuẩn bị phóng lên cao thì bị Nam Cung Phi Yến kéo lại bảo:

- Đợi đã, không cần phải liều mạng với nó, ngọc Như Ý này có uy lực của Đạo gia, chính là bảo vật tốt để phục quỷ, nhìn chị này

Ngay khi giọng nói của Nam Cung Phi Yến vừa dứt, liền giơ tay tung ngọc Như Ý ra, nhìn ngọc Như Ý đang xoay tít trên không, ánh sáng trắng lập lòe không ngừng xoay tròn, một chùm sáng trắng càng lúc càng lớn, bao phủ phía trên ba chúng tôi.

Nhưng lần này, tốc độ của Dạ quỷ không suy giảm chút nào, tựa như trong lòng đã có dự tính, điên cuồng gào thét ầm ĩ giống như một quả đạn pháo bay trên trời, xoáy đến với tốc độ chóng mặt, ngay khoảnh khắc sắp gần kề bạch quang của ngọc Như Ý, đột ngột một tia sáng màu đỏ lóe lên, bóng dáng biến mất ngay lập tức...

Chúng tôi vốn còn chờ đợi một trò hay nhưng không ngờ Dạ quỷ lại đột ngột ra tay như vậy nhất thời kinh ngạc, có phần choáng váng, trên không trung xuất hiện một tia sáng đỏ, sau một cơn chấn động vặn vẹo thì thấy Dạ quỷ bỗng xuất hiện, khặc khặc cười quái dị ở bên dưới ánh sáng trắng của Ngọc Như Ý, tốc độ nhanh đến chóng mặt, hai cánh dang rộng giống như hai lưỡi dao bén sáng, mang theo một luồng sóng khí tác động xuống dưới.

Tên này lại có thể dịch chuyển trong không gian. Tôi vỗ trán, lúc này mới nhớ ra tên này vốn không phải là một thực thể. Chỉ cần có đủ thời gian chuẩn bị hoàn toàn có thể tránh né được mọi hình thức tấn công.

Trong phút chốc, khoảng cách đã bị rút ngắn một khoảng lớn, độ cao cũng xấp xỉ hơn mười mét, Nam Cung Phi Yến hét lên đầy kinh hãi, thực hiện thao tác ngọc Như Ý quay lại đã không kịp nữa rồi, Thường Khánh siết chặt hai tay, vút lên không trung.

Tôi không chậm trễ được nữa, cấm pháp đã cất công chuẩn bị nửa ngày trời cuối cùng cũng đến lúc tung ra, hơn nữa lục đạo điệp gia đã hoàn thành trong nháy mắt. Lần lượt là hai Phá Tự Quyết giảm tốc, hai Cấm Tự Quyết giam cầm, một Sát Tự Quyết tuyệt sát và một là Diệt Tự Quyết hủy diệt

Tôi cũng không tin với công lực của cấm pháp cấp hai của tôi không thể đối phó với con quỷ bóng đêm này.

 

4.99318 sec| 2430.07 kb